Home / Sống và Yêu / CẢM XÚC / Sao bỗng nhiên chiều nay tôi thấy nhớ những con cào cào trên đồng lúa…

Sao bỗng nhiên chiều nay tôi thấy nhớ những con cào cào trên đồng lúa…

Tuổi thơ của thế hệ chúng tôi đẹp đẽ đến mức dù năm tháng đi qua với những biến cố thăng trầm nó vẫn trong vắt và xanh ngắt. Không bụi thời gian nào có thể xóa nhòa. Tựa như đến tận lúc về già tôi vẫn có thể tận hưởng niềm hạnh phúc dội về từ ký ức ấu thơ. Để mỗi lần hồi tưởng chúng ta đều thấy mình trong trẻo, hồn nhiên trở lại của cái thuở lên chín lên mười.

Thời ấy không có iPad, điện thoại thông minh, cũng không có nhiều đồ chơi như bây giờ. Chúng tôi tự mình khám phá thế giới xung quanh với tổ chim có quả trứng màu xanh, con dế mèn hát ca trong đám cỏ, bầy chuồn chuồn “bay thấp thì mưa/bay cao thì nắng/bay vừa thì râm”. Để đếm được con cua có “tám cẳng hai càng” thì tay tôi đau nhừ vì bị cua cặp. Muốn biết con lươn thì xuống mương mò dưới đáy bùn sâu. Muốn xem “con cóc là cậu ông trời” thì tối đến soi đèn ắc quy ngoài vườn sẽ thấy. Thế giới trong mắt chúng tôi khi ấy sinh động và hiện hữu xung quanh chứ không phải qua màn hình điện thoại.

Sao bỗng nhiên chiều nay tôi thấy nhớ những con cào cào trên đồng lúa… -   - l   ch  nh m  nh
Tuổi thơ trong vắt với đồng quê, cỏ cây.

Lúc bằng tuổi con bây giờ tôi còn mê con dế con chim. Chiều đi tát đồng về ngang qua nhà hàng xóm thấy người ta ru con tôi còn ngẩn ngơ nhìn. Những đêm rằm tôi chẳng thiết tha gì ngoài nằm dài ở hiên nhà ngắm trăng qua những tàu lá cau rung rinh trong gió. Mỗi lần đi học về, buông sách vở xuống tôi chạy ào ra vườn sau nhà nhấc chũm lên, cặm cụi nhặt con tôm con tép cho bữa cơm chiều.

Tụi nhỏ bây giờ hiểu về game hơn hiểu những người thân trong nhà. Có đứa trẻ chỉ vì mẹ cấm xem điện thoại cũng có thể bấn loạn nhào vào cào cấu mẹ bầm tím cả người. Những ngôn từ hỗn hào găm vào tim cha mẹ. Những cuộc tình trẻ con sao nhãng chuyện học hành. Những trái tim bé bỏng còn chưa kịp lớn lên đã đi lạc trong thế giới ảo đầy hỗn loạn. Ở nhà thì làm bạn với công nghệ, đến trường thì cặp sách nặng gù lưng. Hình như lỗi đều ở người lớn chúng mình.

Tuổi thơ ấy có bùn đất lấm lem, có ổ rơm thơm, có những buổi chiều đi mò cua bắt ốc. Tuổi thơ của tôi có que mốt que mai, nhảy dây, nhảy nụ, rồng rắn lên mây, thả đỉa ba ba, ô quan…

 

Viết lại theo Saigontime

About Administrator

Check Also

Tình yêu thương của người mẹ là nguồn năng lượng diệu kỳ giúp một người bình thường có thể làm nên những điều phi thường -   - Nh   ng   i   u v   l   v    m    310x165

Tình yêu thương của người mẹ là nguồn năng lượng diệu kỳ giúp một người bình thường có thể làm nên những điều phi thường

Quyết định của cô khiến mọi người hết sức ngạc nhiên. Làm sao một người …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *