Home / CẢM XÚC / Cuộc sống cần Tha thứ và bao dung

Cuộc sống cần Tha thứ và bao dung

Đã bao giờ bạn tự đặt cho mình câu hỏi : “Sao phải tha thứ và bao dung?”. câu chuyện sau sẽ giúp bạn hiểu tại sao chúng ta cần tha thứ và bao dung

Tha thứ và bao dung là Cho người khác một lối thoát cũng chính là để lại cho mình một đường lùi.

Cuộc sống cần Tha thứ và bao dung -   - th  i       s   ng t  ch c   c

Có một vị cao tăng nọ được mời đi dự tiệc. Trên bàn bày đầy những món chay trang trí vô cùng đẹp mắt. Bỗng nhiên ông phát hiện trong đĩa lại có một miếng thịt lợn. Một đệ tử của ông cố ý lấy đũa bới miếng thịt lên, có ý để cho gia chủ trông thấy. Thấy vậy vị cao tăng mau chóng dùng đũa của mình đẩy miếng thịt khuất đi.

Lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt lợn lên. Nhưng rồi cao tăng lại thêm một lần nữa che miếng thịt lại. Bấy giờ ông mới gọi người đệ tử tới bên và nói khẽ vào tai: “Con mà còn lật nó lên một lần nữa ta sẽ ăn ngay”. Người đệ tử nghe thầy nói vậy thì dạ dạ mấy tiếng rồi không dám bới miếng thịt lên nữa.

Tiệc xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, người đệ tử trong lòng vẫn không khỏi băn khoăn, nghi hoặc nói: “Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng là đầu bếp không biết ý, để lẫn thịt vào trong đồ chay của chúng ta? Đệ tử chẳng qua muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông đầu bếp”.

Cao tăng từ tốn nói: “Người đầu bếp nào có tội gì, bất quá chỉ là vô ý trong lúc bận bịu cuống cuồng. Nếu chủ nhà thấy miếng thịt trong món chay ắt là sẽ nổi giận mà trừng phạt ông ấy. Người đầu bếp có thể còn bị đuổi việc. Ông ta có thể còn phải nuôi mẹ già, vợ dại con thơ ở nhà, nay bỗng dưng mất miếng cơm hỏi sẽ ra sao? Đây có phải là điều mà con muốn thấy không?”.

Người đệ tử ngơ ngác, ấp úng: “Không thưa thầy… Con không hề muốn như thế…”.

Vị cao tăng lại tiếp lời: “Đời người ai mà chẳng mắc sai lầm. Đừng nên chỉ biết lý mà bỏ qua tình. Bỏ qua được một điều thì nhẹ lòng hơn được một chút“.

Người đệ tử chắp hai tay trước ngực cung kính như tạ lỗi với thầy: “Con hiểu rồi thưa thầy! Đoạt lý quan trọng nhưng không thể quên người“.

Tha thứ, bao dung mới là khó, vạch lỗi, tìm sai lại dễ sao! Thế sự trăm năm như gió thổi mây trôi, hoa rơi nước chảy, được mất vinh nhục, phải trái đúng sai rồi cũng thành hư ảo cả. Trong những năm còn hưởng phúc Trời, hãy biết bao dung lấy người và trao đi yêu thương, yêu thương nữa…

 

About Bích Khoa

Check Also

Sao bỗng nhiên chiều nay tôi thấy nhớ những con cào cào trên đồng lúa… -   - tuoi tho trong vat bichkhoa blog 310x165

Sao bỗng nhiên chiều nay tôi thấy nhớ những con cào cào trên đồng lúa…

Tuổi thơ của thế hệ chúng tôi đẹp đẽ đến mức dù năm tháng đi …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *